Nỗi lòng người bán hàng online

NỖI LÒNG NGƯỜI BÁN HÀNG ONLINE NÊN
XIN KHÁCH:
Đừng bắt giao ngay, đến nơi gọi không bắt máy.
Đừng vừa chuyển khoản được 5 phút, xong gọi hỏi ship chưa.
Đừng so sánh sản phẩm bên mình với người khác. Mỗi nơi có mỗi cái riêng biệt.
Đừng đặt hàng xong, rồi im hơi lặng tiếng như chưa có gì xảy ra.
Đừng bảo ship cod xong không ra nhận hàng. Mình mất phí, bưu điện giữ hàng rất lâu và sản phẩm bên mình không thể chịu đựng được bạo lực của các anh đóng hàng cũng như khí hậu nóng ẩm ở Việt Nam.
trước khi qdinh đặt hàng thì hãy đi tham khảo giá trc đừng đặt hàng xong mới đi dò giá rồi bỏ bom ng bán
Đừng ở trong chăn ấm nệm êm, nắng mưa không biết, ngồi run đùi vui vẻ trong khi điện thoại reo tới tấp và có người đứng ở ngoài đường nắng mưa để chờ đợi bạn. Tối đến lại ib bảo mình “chị làm ăn gì kì vậy, hẹn ship đã không đến” nhưng trong điện thoại thì chỉ có vài 3-4 cuộc gọi nhỡ từ số lạ mà các chị em không bao giờ gọi lại để xem như thế nào.
Đừng hẹn giao bình định, nhưng đi làm gia lai để rồi hàng tới nơi k ai nhận,
Đừng kì kèo giá đã sale. Đã sale còn bắt sale thêm rồi phải freeship Cho dù khách có mua nhiều đi nữa, giúp shop bán nhanh hơn thì đó vẫn là giá đã sale.
Đừng làm ảnh hưởng đến thời gian 2 bên, tư vấn là trách nhiệm của người bán nhưng đừng vì thế mà làm tốn thời gian của người ta đổi lại cho họ “không lấy”, “hàng trả về”, “để xem lại”. Kì lắm
Ở đây mình muốn nói tất cả đều có cái giá. Đừng bắt người ta đi ship trong khi phải chịu đựng nhiều thứ từ thiên nhiên, sức khoẻ, tai nạn cả mạng sống mà các khách cứ đòi freeship
Bài viết này chỉ mang tính chất thông cảm cho nhau chứ không ám chỉ cá nhân nào trong đây
Nói lên nổi lòng của người bán hàng online và các shipper gặp khách sống trong chùa – THÍCH ĐỦ THỨ.
-ST-
( nguồn fb)

 

 

VÌ SAO MỌI NGƯỜI THƯỜNG CÓ SUY NGHĨ BÁN HÀNG ONLINE LÀ LỪA ĐẢO.

 

Trong khi chúng ta đi chợ mua mỹ phẩm. Các chị bán mỹ phẩm với 1 làn da đen sần sùi. Nhiều mụn hay tàn nhan nhưng các chị ấy bảo là loại kem này chị mới nhập về tốt lắm em ơi.
C mới nhập hôm qua mà giờ bán gần hết rồi.
Thế sao kem tốt vậy mà da chị xấu thế
uhm tại chị k thích dùng mỹ phẩm. Em cứ yên tâm hàng chị tốt lắm.
Vậy là chúng ta nhanh lẹ rút tiền trong ví ra mua ngay hộp kem ấy về.
Đi sang hàng thịt
em ơi thịt chị bán ngon lắm. Em mua k chị để giá sỉ cho em hết mớ thịt này
Sao thịt ngon mà chị bán hết k để mà ăn
Nhà chị ăn cá thôi. K ai thích ăn thịt cả
Chúng ta vẫn nhanh gọn lẹ hốt hết mớ thịt về k
Ngần ngại.
Còn trong khi bán hàng online. Để bán đc món hàng, chúng tôi phải xài thử trc. Phải ăn thử trc. Cảm nhận khi dùng sp đó thế nào. Ngon k. Tốt k. Rồi sau đó mới nhập về bán. Chẳng qua là một hình thức kinh doanh nhưng k phải bỏ tiền ra thuê mặt bằng thôi. Đâu phải dễ dàng gì, chỉ cần 1 sp đến khách hàng dùng có vấn đề gì ảnh hưởng đến sk hay sắc đẹp lập tức 5 phút sau chúng tôi sẽ nổi tiếng. K những trong nước mà trên toàn thế giới. K những riêng chúng tôi nổi tiếng mà nổi tiếng cả dòng họ.
Chỉ là buôn bán kiếm thêm đôi đồng để trang trải chi phí sinh hoạt. Đâu phải bán 1 món hàng kiếm đc vài triệu hay vài chục triệu để nhanh có nhà lầu xe hơi đâu mà phải lừa lọc.

Ghét những đứa bán hàng online kiểu vầy, bởi “ế” hoài là đúng

Bực bội lắm khi thấy có nhiều bạn bán hàng online mà y như rằng 100 người hết 99 người bị cái tật này, ghét vô cùng ghét. Bởi vậy, “ế” hoài là đúng, tôi cũng là 1 khách nên tôi biết mà, mấy shop mắc sai lầm này thì người ta coi cho vui chứ không ai thèm mua đâu.

Vấn đề là vì những lý do khách quan, muốn giả bộ cho khách tò mò mà inbox mới trả lời giá. Hoặc cũng có những shop chuyên gia muốn ăn lời cắt cổ mới nghĩ ra chiêu trò không để giá trước.
Tự nhiên thấy mấy vụ đó ớn ớn. Kinh nghiệm của tôi là thấy mấy shop không báo giá là tôi tắt liền, hoặc xem qua vui thôi chứ không mua đâu. Lý do là
1. Bán không công khai giá cả thì chả có thấy an tâm

Kinh doanh online mà không để giá làm tôi hồi hộp lắm. Đi chợ cũng vậy nè, bị hoài nhiều lần nên tởn. Mấy chỗ không để giá mình mà rớ vào là hét giá lên gấp mấy lần.
Tôi biết tẩy của họ, họ đâu dám công khai vì họ muốn câu khách bằng hình ảnh trước, sau đó sẽ báo giá riêng từng người. Người nào hiền hiền, quê quê là hét giá, hoặc người nào sang sang mà nhìn ngu ngu cũng hét giá và mức hét chênh lệch nhau lắm. Nói chung kiểu gì mỗi người bán 1 giá khác nhau cả mà mấy người khách khác đâu biết giá trị thực của món đó đâu, cứ thế mà đưa hết tiền cho mấy shop.
Tôi sợ cái cảnh tượng mà họ nhìn người rồi phán giá lắm.Sợ ngu ngơ không biết trả giá là họ quất tới nóc, mình trả giá sao cũng không dc nên thôi tôi chừa.

Bài học: Tâm lý ai cũng thích mua hàng đẹp, chất lượng và giá rẻ. Việc up giá sẽ tăng khả năng cạnh tranh cho bạn đấy. Nếu tự tin là hàng hóa bán rẻ, bán đúng giá thì đừng ngại up giá lên nha các chủ hàng online ơi.Đừng ngại khách chê giá của bạn cao hơn bên kia 1 tý, ai cũng hiểu kinh doanh phải có lời mà, chênh lệch 1 xíu không chết đâu
2. Dù không công khai với lý do thu hút sự tò mò thì người ta vẫn hoài nghi

-Tại sao shop này không công khai giá cả? Phải chăng món hàng đó vẫn chưa được định giá,phải chăng giá cả sẽ cao lên nếu tôi là khách sang hay giảm đi một tý khi tôi là khách hèn.

Tại sao không báo giá trước cho mọi người cùng biết mà phải inbox riêng hoặc gọi điện riêng cho shop? Phải chăng giá cả sẽ biến động phụ thuộc vào tài ăn nói, khả năng miệng mồm trả giá của tôi?
– Tại sao buôn bán mà không có đề cập đến giá, phải chăng trang này lừa đảo, dụ dỗ người khác click vào mua để ăn cắp thông tin, phát tán trò lừa bịp nào chăng
Thông thường, tôi hay xem những hàng hóa online và hay đặt ra những câu hỏi, chứ không bao giờ tôi nghĩ họ muốn tôi tò mò đâu.
3. Không công khai giá nó làm mất đi phong cách bán hàng chuyên nghiệp

Khi nhìn vào 1 trang bán hàng online. Nếu sản phẩm bắt mắt bạn sẽ click vào xem thử. Nhưng yếu tố đầu tiên sau cú click chuột chắc chắn là vấn đề giá cả.

Cá nhân tôi chia ra làm 2 trường hợp:
Thứ 1, nếu món hàng tôi đang thích mà không có giá cụ thể. Tôi sẽ không quan tâm mà xem những sản phẩm kế tiếp.
Thứ 2, nếu thích quá thì mới click tiếp tục và xem chơi chứ không mua, ra google search món hàng tương tự hoặc gửi hình ảnh đó qua bạn bè nhờ chỉ điểm mua giá rẻ và đáng tin hơn
Khi bạn để giá, dù cao đi chăng nữa, người ta cũng thấy bạn hoàn toàn chuyên nghiệp, tin tưởng bạn và hứa hẹn một ngày nào đó có chương trình khuyến mãi, bán hàng giảm giá, thanh lý,…mà phù hợp thì họ nhất định sẽ ủng hộ
4. Không công khai gí thì bị đem ra so sánh
Do bị nâng giá, “thách” giá quá đáng nên người ta mất lòng tin rồi sẽ chọn đến shop có giá hoặc siêu thị, trung tâm thương mại. Để khi đó, dù có thể đắt hơn đôi chút nhưng đổi lại chất lượng được đảm bảo và không bị “lố” do mua hàng quá đắt so với giá trị thực.
Bài học: Khi bạn công khai giá cả lên từng sản phẩm, lòng tin của khách sẽ cao hơn vì bản thân là người tiêu dùng tôi tự nhận thấy sẽ không chủ cửa hàng nào bán giá cao chót vót mà tin khoe giá lên sản phẩm bao giờ. Đó cũng là bằng chứng cho bạn vì bán đúng giá. Khi khách hàng nhận sản phẩm mà nói rằng sao giá hàng hóa khác đi, bạn có thể dùng ngay cái này làm chứng cứ chứng minh bạn luôn giữ nguyên giá, không chỉnh sửa thay đổi gì cả.
5. Không công khai giá trước sẽ còn phí thời gian nhiều hơn
Khi bạn công khai giá lên từng sản phẩm, bạn sẽ đỡ phải trả lời khách hàng, đỡ mất thời gian check tim thông tin về giá cả. Khách cũng đỡ phải inbox rồi trá giá, than phiền và thất vọng,….
6. Định hình giá cả cho những thương vụ kinh doanh online khác- Vì mục tiêu cộng đồng

Vì yếu tố cạnh tranh trong kinh doanh nên khi bạn up giá các sản phẩm lên sẽ giúp cho những người bán hàng khác bớt nói “thách”, thậm chí sẽ phải bán rẻ hơn để giúp khách hàng mua hàng không bị “hớ”.

Lý do là hiện nay, việc nâng giá quá cao so với thực tế hoặc tăng giá ảo, cố tình gây ra khan hiếm giả để trục lợi, nhất là đối với một số mặt hàng thiết yếu là khá nhiều.
Bài học: Công khai giá là hành động tốt này sẽ góp phần kiềm chế thị trường, quản lý được giá cả hàng hóa, bảo vệ tốt hơn quyền, lợi ích của người dân, nhất là người nghèo…
7. Vì mục đích vĩ mô
Khi mà mạng xã hôi, thông tin và truyền thông mạnh mẽ giúp hãng bán lẻ quốc tế tràn vào Việt Nam.
Điều này có thể sẽ làm tổn hại nghiêm trọng đến kinh doanh bán lẻ, bán hàng của các chủ kinh doanh tại Việt Nam. Mà những người nước ngoài kinh doanh lại khá chuyên nghiệp nên sợ rằng về lâu dài việc buôn bán của người Việt sẽ ảnh hưởng.
Bài học: Cho nên up giá lên, góp phần tạo lòng tin cho người tiêu dùng trong nước, để họ có thể ủng hộ người một nhà sẽ tốt hơn hẳn.

Người đàn ông nghèo quyết ly hôn vì bị vợ khinh ‘ở rể’

“Hễ mở miệng ra là cô ấy hỏi tiền đâu”, người chồng kể tội vợ trong phiên xử ly hôn, nói thấy bị xúc phạm khi chê nghèo, vô dụng, ở rể.

Anh Sang mồ côi từ nhỏ, bỏ học sớm, rời quê đến huyện Thạch Thất, Hà Nội làm thuê, rồi có tình cảm với cháu gái của ông chủ, tên là Gấm. Thương anh chất phác, chăm chỉ, gia đình vợ đồng ý cho ở rể sau đám cưới năm 2002.

Ba năm sau, con đầu lòng chào đời. Bố mẹ cho vợ chồng anh ăn riêng, nhưng vẫn sống chung nhà. Do công việc làm ăn, anh phải xa nhà và mâu thuẫn vợ chồng ngày càng gay gắt. Tình cảm lạnh nhạt. Năm 2014, anh đơn phương xin ly hôn song sau đó đã rút đơn.

Đến cuối năm 2016, anh nộp đơn lần hai và được TAND huyện Thạch Thất chấp nhận, cho rằng vợ chồng có nhiều mâu thuẫn, không thể hàn gắn. Chị Gấm không đồng ý ly hôn, kháng cáo với nguyện vọng mong có thêm cơ hội đoàn tụ gia đình.

Tại phiên phúc thẩm xét nguyện vọng của chị Gấm mở tại TAND Hà Nội vào cuối tháng 6, khi nói về mâu thuẫn gia đình, chị tố chồng thiếu trách nhiệm với vợ con khi nhiều lần bỏ đi biền biệt. Năm 2005, anh đi xa tận 2 năm mới về, từ 2008 lại “mất tích” tới 6 năm.

“Gia đình tôi đã hơn một lần nhận anh ấy về, nhưng anh ấy không biết đường thay đổi”, chị bức xúc nói chồng không có trách nhiệm với vợ con. Sau phần giãi bày ngắn ngủi, chị một mực khẳng định vợ chồng không có mâu thuẫn lớn, không muốn ly hôn.

Tại phần trình bày của mình, anh Sang ‘khơi’ rõ những lỗ hổng khó hàn gắn trong cuộc hôn nhân của hai người. Anh Sang bảo hơn 10 năm nay, vợ chồng sống không khác nào sống ly thân. Theo anh, năm 2005, không phải bỗng dưng mà rời nhà đi xa. Lúc đó, con vừa chào đời, gánh nặng kinh tế lớn dần. Tự nhận mình xuất thân nghèo khó, năng lực cũng có hạn, tuy nhiên hàng ngày bị vợ chì chiết chê “nghèo”, “vô dụng”, anh thấy mình bị xúc phạm.

“Cô ấy so bì người này lấy chồng sướng, người kia lấy chồng có của hồi môn. Ngày nào cũng vậy tôi không chịu được. Năm 2005 không phải tôi bỏ nhà đi mà về quê ở Lào Cai làm thuê”, anh trình bày trước tòa.

Anh giải thích đi làm xa để tránh vợ chồng xung đột. Mỗi lần về thăm con, vợ không hỏi chuyện gì ngoài tiền. “Hễ mở miệng ra là cô ấy hỏi tiền đâu. Tôi ốm đau nhờ cô ấy mua viên thuốc cô ấy cũng than thở. Có lần cô ấy còn nói ‘anh bước chân ra đi đừng quay về nữa’”, anh Sang nói lỗi của vợ.

Sang nói ở quê ai thuê trồng rau, vác củi anh làm hết, không chê việc gì, nhưng sức khỏe có hạn, năng lực thấp nên tiền kiếm được không nhiều. “Thỉnh thoảng tôi vẫn về nhà vì nhớ con. Tôi vẫn sắm cho con từ cái quần, cái xe đạp. Tiền đi làm tôi trả thuê nhà trọ, thuốc men đâu còn nhiều. Tôi có tiền đến đâu thì phụ nuôi con tới đó”, anh Sang giãi bày.

Anh tố ngược chị Gấm không quan tâm hay có trách nhiệm gì với người thân thích của chồng. “Bố mẹ tôi xấu số mất từ khi tôi còn nhỏ. Nhưng giờ tôi trưởng thành muốn về quê xây nhà cửa, hương khói cho các cụ mà cô ấy không chịu theo”, anh cho biết thêm. Anh Sang nói ngoài chê nghèo, chị Gấm còn ‘khinh’ anh là người dân tộc, là trẻ mồ côi khiến anh thấy càng tổn thương nặng.

Nghe chồng giãi bày, chị Gấm quay sang nói xin lỗi. Nhưng anh Sang gạt đi, gay gắt nói: “Bao năm sao không xin lỗi? Giờ tôi không chấp nhận, không thể quay lại được nữa”.

 

 

Người chồng một mực không chấp nhận hàn gắn với vợ, nói sẽ đưa con về quê, cất ngôi nhà tạm trên mảnh đất hương hỏa của gia đình. Anh tuy nghèo, trẻ mồ côi nhưng vẫn là trưởng họ. Việc thờ cúng là quan trọng nhất.

Chị Gấm vẫn giữ nguyên ý nguyện không muốn ly hôn. Khi HĐXX hỏi có biện pháp gì để hàn gắn hôn nhân, chị im lặng.

Xét thấy vợ chồng không chung sống với nhau nhiều năm, có nhiều mâu thuẫn không thể hàn gắn, TAND Hà Nội tuyên giữ nguyên án sơ thẩm.

Hosting giá rẻ nên dùng

Hosting giá rẻ thường là các gói hosting nhỏ với dung lượng và băng thông thấp, hạn chế các tài khoản email, database, tên miền, không cài đặt được nhiều website.

Hosting giá rẻ phù hợp với các trang web nhỏ, web cá nhân, web giới thiệu doanh nghiệp sử dụng ít dung lượng.

Tùy vào nhà cung cấp mà các gói hosting nhỏ giá rẻ có thể được linh hoạt nâng cấp lên các gói hosting cao hơn có giá đắt hơn, được nhiều dung lượng và băng thông.

Quá trình nâng cấp tương đối đơn giản và tự động hóa, nhà cung cấp chỉ việc bấm Xác nhận đơn hàng nâng cấp của khách là hệ thống tự làm hết mọi việc còn lại tự động, trang web vẫn hoạt động bình thường không hề bị giãn đoạn hay ảnh hưởng gì.

Các gói hosting cao hơn thường là các gói nhiều dung lượng, băng thông hoặc không giới hạn và cài được nhiều website hơn, cũng như tạo được nhiều tài khoản email.

Truy cập www.hostingxanh.com để đăng ký hosting và thử nghiệm.

Hosting là nơi để website hoạt động.

Hosting là nơi để trang web ở.

Hosting là dịch vụ lưu trữ dữ và chia sẻ liệu trực tuyến, là không gian trên máy chủ có cài đặt các dịch vụ Internet như world wide web (www), truyền file (FTP), Mail… ,bạn có thể chứa nội dung trang web hay dữ liệu trên không gian đó.

Ví dụ: Bình thường bạn có 1 file trong máy tính, trong Localhost của bạn, giờ bạn muốn cho người khác xem thì bạn cần tải file đó lên mạng, nơi để lưu trữ file đó gọi là hosting.

hosting-la-gi

Hosting là gì?

 2. Các loại hosting

– Shared hosting: Chia sẻ host
– Collocated hosting: Thuê chỗ đặt máy chủ
– Dedicated Server: Máy chủ dùng riêng
– Virtual Private Server: VPS là máy chủ riêng ảo

3. Các thông số cần biết trong hosting

– Hệ điều hành (OS) của máy chủ : hiện tại có hai loại OS thông dụng là Linux và Windows.

+ Hosting Linux: là Hosting chuyên hỗ trợ ngôn ngữ lập trình PHP, Joomla, các mã nguồn mở…

+ Hosting Windows: Hosting Windows chuyên hỗ trợ về ngôn ngữ lập trình ASP, ASP.Net, HTML …. vì các Ngôn ngữ này, chạy chuyên trên Hosting Windows, do vậy khi load Web sẽ hỗ trợ tốt hơn, Hosting Windows có hỗ trợ ngôn ngữ PHP, nhưng chủ yếu, là hỗ trợ chính là ASP …

– Dung lượng: Bộ nhớ lưu trữ cho phép bạn tải file lên host

– Băng thông: Bandwidth (băng thông) là thông số chỉ dung lượng thông tin tối đa mà website được lưu chuyển qua lại mỗi tháng

– PHP: Phiên bản php hỗ trợ

– Max file: Số lượng file tối đa có thể upload lên host

– RAM: Bộ nhớ đệm

– Addon domain: Số lượng domain bạn có thể trỏ tới hosting

– Subdomain: Số lượng tên miền phụ có thể tạo ra cho mỗi tên miền

– Park domain: Số lượng tên miền có thể parking

– Email accounts: Số lượng email đi kèm với hosting

– FTP accounts: Số lượng FTP account bạn có thể tạo và dùng nó upload dữ liệu lên hosting

cac-loai-hosting

Các loại hosting

 4. Tại sao cần phải mua hosting ?

Nếu không có hosting thì website sẽ chỉ hoạt động trên máy tính bạn mà thôi, chỉ có mình bạn nhìn thấy, dữ liệu sẽ không được chia sẻ trên mạng. Vậy nên rất cần thiết để có một gói hosting